Riêng chuyện ấy không bao giờ anh biết

Có một làn em đến thăm anh

Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh

Em đến gần cánh cửa xanh hé mở

 

Bên bậc cửa có đoi guốc đỏ

Mà chân em sao khó bước qua

Chỉ một bước thôi là hết cách xa

Anh gần lắm. . . phía bên kia đôi guốc

 

Chẳng hiểu vì sao chân em lui bước

Chiều vẫn xanh bên góc phố xanh

Có lẽ nào em nhỡ hẹn cùng anh

Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới

 

                          Phi Tuyết Ba
Related poetrys
Em
nhà thầu xây dựng tại đà nẵng
 
công ty xây dựng tại Đà Nẵng
 
thi công công trình tại Đà Nẵng
 

mai hien di dong da nang

 

mái hiên di động đà nẵng

 

mái hiên di động tại đà nẵng

 

mai hien di dong tai da nang

 

chả cá quy nhơn